03/12/2010

Văn hóa Hà - Sài: café cóc Sài Gòn hay trà chè hè Hà Nội


Sài Gòn-Hà Nội giống như hai trái tim nằm tỏa ở hai đầu đất nước. Người đi nhiều, ngắm nhiều, và yêu chuộng cái không khí đô thị rộn ràng nhiều chuyện để kể của hai thành phố lớn nhất Việt Nam này thường thích so sánh: Sài Gòn ồn ào, Hà Nội trầm mặc, xe ôm Hà Nội ăn mặc điệu hơn xe ôm Sài Gòn, Hà Nội thế này, Sài Gòn thế kia … Còn có một khác biệt không quá khó để mọi người nhận ra, ấy là cái… văn hóa vỉa hè rất riêng của hai thành phố. Mà một trong những chi tiết làm nên nét khác ấy là chỗ: dân Sài Gòn ngồi lề đường uống café cóc, còn người Hà Nội ngồi vỉa hè uống trà.

“Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui” bên ly cà phê cóc Sài Gòn

Sáng sáng tạt vào quán cóc uống ly café cho tỉnh táo trước khi đi làm, đi học, thậm chí là.. đi đưa con đến trường, đã là thói quen không thể bỏ của nhiều người Sài Gòn từ hàng chục năm nay. Trời Sài Gòn quanh năm nóng nhiều, nhiều người đâm ghiền cà phê đá, sữa đá. Sớm mai ngồi bên phố nhâm nhi ly cà phê đá mát lạnh, bên cạnh lật tờ nhật báo còn ấm mực in, lẩm nhẩm bàn chuyện thời sự với ông bạn bàn bên, chỉ giây phút giản dị thế cũng đã cân bằng được bao nhiêu cảm giác cho người Sài Gòn hay tất bật và hay…stress.


Ghé cafe bệt vừa nhâm nhi cafe vừa tám...

“Cà phê không? Bệt nha!” Hay: “góc đường Nguyễn Du ha”. Hoặc “Cà phê cổng Nhân văn, cà phê cổng Bách Khoa…” rồi “Trước cơ quan mình…”. Ở đâu cũng dễ bắt gặp hình ảnh bình dân thân thiện của người Sài Gòn bên cạnh những cái bàn nhỏ dựa tường mát, bên trên là hàng me hàng điệp lao xao. Không khí như thế ai nỡ kiểu cách, ai không thấy lòng người thoáng đạt, đâu quá khó để “mỗi ngày tôi chọn một niềm vui”?...
Cùng mấy thùng nước đá lưu động, vài chiếc bàn xếp, chục cái ghế con, mấy chai cà phê pha sẵn, kèm các loại nước suối, nước ngọt, trà xanh, các chú, các cô, các chị bán cà phê cóc lề đường cũng vui lòng với khoản lời “sống được”...
Với nhiều người, chủ nhân những bàn cà phê cóc đó còn dần trở thành người bạn, người nhà. Sáng nào đó, ra quán không thấy cô chủ bán cà phê quen, hiền hiền và hay cười, không nhớ mới lạ!


...và chụp thêm vài tấm ảnh vào buổi ớm là nếp văn hóa thường thấy ờ Sài Gòn- Ảnh: Minh Đỗ

Về chất lượng, chưa ai dám bảo cà phê lề đường pha kém ngon hơn quán xá sang trọng, dù giá chỉ 6.000-10.000 đồng. Thậm chí, không mặt bằng, không máy lạnh, cà phê cóc càng phải đầu tư cho độ đậm đà của ly cà phê để giữ chân khách.

Hà Nội - “Quán cóc liêu xiêu một câu thơ”

Trà đá vỉa hè Hà Nội cũng là cả một câu chuyện thú vị. Khách phương Nam lần đầu bước chân đến thủ đô sẽ không khỏi cảm thấy vui vui khi biết dân thủ đô cũng thích túa ra ngoài đường, hóng gió, ngồi quán và uống nước, nhưng là…uống trà, còn gọi là chè.
Trà với người trẻ Sài Gòn nghe có vẻ hơi xa lạ, nhưng đừng tưởng chỉ người già mới lụ khụ ra ngoài hàng trà ngồi nhấm nháp, rất nhiều nam thanh nữ tú đất Tràng An trưa hè nóng nực cũng rủ nhau ra “hàng nước gần nhà” gọi lảnh lót “bác cho cháu cốc trà đá”. Thế là cô hàng chè nhanh chóng lấy cái cốc sạch trong khay, rót trà, đặt lên chiếc ghế trước mặt khách. Các bạn trẻ Hà thành da trắng môi hồng vui vẻ ngồi phe phẩy quạt, “tám” chuyện.


Người già, người trẻ bên một hàng chè vỉa hè- Ảnh: Hoài Nhân

So với giá cà phê thì một ly trà đá vỉa hè Hà Nội rẻ hơn khá nhiều, chỉ 2000-3000/cốc, ấy vậy mà các cô, các cụ hàng chè vẫn cứ hân hoan tận tụy với từng bước chân khách vãng lai ghé quán. Lấy nhiều cái ít làm cái nhiều- các cô hàng nước, giọng quê Hưng Yên, hay cả giọng Hà Nội chính gốc vẫn cứ ung dung thong thả như thế… Có cụ ông hàng nước góc phố Quán Sứ, thấy khách miền Nam ra ngồi uống trà hơi vội còn phiền lòng nhắc: Uống chè là phải thưởng thức chầm chậm thôi. Cái nét Hà Nội từ tốn chậm rãi may sao vẫn còn đậm lắm ở cái hồn người già, ở thức quà bình dân giữa thủ đô những ngày nhiều thay đổi này.
Không chỉ có trà đá, trà nóng, hàng nước vỉa hè Hà Nội còn làm đã khát bạn trẻ bằng nhiều món… dễ thèm: trà chanh, nước sấu… Buổi chiều ngồi nhấp ly trà chanh chua mát, lách tách hạt hướng dương trong miệng và ngắm phổ cổ đông vui. Thật không gì thú bằng!
Người già Hà Nội còn thích thưởng thức nhân trần, thích cái ống thuốc Lào lâu lâu tạt qua rít một hơi say nồng rồi dúi lại vài đồng tiền thuốc cho chủ. Có hàng nước còn không tính đồng nào nếu khách chỉ ngồi một phút mượn cái ống điếu rồi đi, không mua giúp hai nghìn dúm thuốc lào cũng không sao… Người miền Nam ra nhìn thấy cứ thắc mắc tưởng chủ và khách là người quen.

Để so sánh Hà Nội-Sài Gòn, chắc còn cần cả một quyển sách dày với đầy những khám phá vừa bình dân, vừa mơ mộng. So sánh, là để yêu hơn hồn cốt hai tâm hồn thành phố thân quen này, cà phê năng động, nước trà thanh tao. Yêu hơn qua cái cách người Sài Gòn nhâm nhi cà phê cóc, và người Hà Nội thưởng trà dưới bóng mát vỉa hè.

Huỳnh Tịnh Hoài Nhân - MonngonSaigon

0 bình luận:

Đăng nhận xét